Cô Tô đảo đào hoa

    Có lẽ, bây giờ ai hỏi tôi thích quay lại nơi nào nhất mà không phải Hà Nội, tôi sẽ không ngần ngại trả lời rằng: Miền quê nào tôi qua, tôi cũng đều mong có ngày trở lại. Nhưng để trở lại thường xuyên nhất trong những câu chuyện buôn dưa về du ngoạn đây đó với người thân, bạn bè, hay những kỷ niệm tốt đẹp mà chỉ cần nghĩ tới cũng sảng khoái tinh thần, thì nơi ấy chính là CÔ TÔ

Tôi được đến và trải nghiệm Cô Tô, cả ngày mưa cũng như ngày nắng. Tôi đã đi dọc những bãi cát dài mịn trắng, những cánh rừng nguyên sinh cùng bạn bè. Mùa đông cũng như mùa hè…sau cảm giác nhẹ bẫng, muốn ôm trọn tất thảy sự trong lành của Cô Tô là cảm giác mọi thứ thân thiện, thoải mái như ở nhà. Mỗi một thước phim chúng tôi ghi lại chỉ đủ ghi lại theo đúng nghĩa những khoảnh khắc đẹp, chứ không diễn tả nổi hết những gì chúng tôi muốn hét toáng lên giữa đất trời nơi đây.

Khi chiều về nơi đất liền, dù là giữa Thủ đô, nhưng cũng có lúc tôi thấy lòng mình hoang hoải…lại thẫn thờ trước một cơn mưa mà nhớ bãi cát tịnh không một dấu chân người ở đảo Thanh Lân sau một màn mưa trưa…lại muốn xé toang cái nắng ngột ngạt điên người để nhớ về cái nắng cháy trùng khơi ươm mùi biển cả…lại muốn gỡ bỏ bộn bề, được bình yên đọc một cuốn sách, nghe một bản nhạc, véo von hát một bài ca, giữa muôn vàn yêu thương của sóng, gió vỗ về…

Nếu kể nhiều hơn về các sắc màu, danh thắng ở Cô Tô, thì tôi nghĩ không cần, vì trong cái mới có cái cũ, trong cái cũ lại có thêm nhiều cái mới. Chưa kể là Đảo Trần, Cô Tô Con, Thanh Mai…hãy còn là những điều quyến rũ, với tôi, những đảo ấy vẫn chưa nguôi gọi mời. Nhưng tôi nghĩ tôi sẽ kể với mọi người một chuyện tương lại gần, rằng: TƯỜNG VI SẼ NHUỘM NẮNG CÔ TÔ, như là tình cảm nơi đất liền hướng đảo, như là những chuyến tàu ra ĐẢO ĐÀO HOA hứa hẹn rất nhiều điều để mỗi tình yêu tự khám phá thêm…

Không biết là một năm sau, hay vài cái năm năm nữa, huyện đảo Cô Tô sẽ khác đi một cách thần kỳ và thần tốc như nào, nhưng có hai điều tôi hoàn toàn tin rằng vẫn thế, lâu bền: Ấy là vẻ đẹp thiên nhiên và con người ở đảo.  Tôi rất yêu quý những em bé trên đảo, các em rất chăm ngoan, các em ấy đã, đang và sẽ nối tiếp những người đang tận tâm xây dựng, bảo vệ, giữ gìn biển đảo Cô Tô bằng chính tình yêu, tuổi trẻ và nhiệt huyết được đun nóng hằng ngày. Còn những người khách như tôi, sẽ còn ra lại, bởi ước mong đôi chân trần dưới làn nước xanh trong ấy bền bỉ hơn, lạc quan hơn, và bước đi nhẹ nhàng hơn khi trở về thành phố, mặc cho giông gió biển đời !!! 

|...|

With My xinh, Thảo Lu & YK

[Orchidn9s2.Aug